Viết cho tôi 25

Viết cho tình yêu tuổi 25 còn mãi…

Tuổi 25, chúng ta biết làm quen với sự chia ly. Biết thừa các mối quan hệ không bao giờ là mãi mãi, người ta đến và đi qua đời ta là chuyện bình thường.

Bạn bè ta ở tuổi ấy cũng như ta, bắt đầu quan tâm nhiều đến sự nghiệp và cuộc sống tương lai, chứ không còn là những cuộc bù khú, uống thâu đêm suốt sáng và thức dậy ở nhà một đứa bạn khác, áo quần lem luốc, đôi lúc tanh tưởi mùi nôn.

Tuổi 25 - Sự chia ly không còn quá đáng sợ nữa

Chúng nó từ chối những cuộc gặp mặt, từ chối những quyết định du lịch dài quá 3 ngày mà không phải rơi vào kỳ nghỉ lễ, từ chối việc chỉ vì một đứa trong nhóm buồn mà cả nhóm phải xuất hiện trong thời điểm 15 phút sau đó.

Chúng ta sẽ phải làm quen với khái niệm mới của tình bạn, đó là cố gắng để không bị bạn bè mình bỏ lại phía sau. Những cuộc vui khi gặp mặt sẽ không còn đủ người, sẽ không phải cả lũ châu đầu buôn về một cậu trai, cô gái xinh đẹp, sẽ phải làm quen với các câu chuyện về công chứng, giấy tờ hoặc các vấn đề an sinh xung quanh.

Nếu chưa thật sự lớn, chúng ta sẽ thấy kiểu nói chuyện này thật tẻ nhạt. Nhưng bạn ơi, có nhạt thì cũng làm quen dần đi, trong tương lai bạn sẽ phải nghe nhiều câu chuyện từa tựa thế này nhiều nữa.

Còn nữa, điều quan trọng nhất, chúng ta biết ở tuổi trưởng thành, người-có-tiền và người-không-có-tiền ít khi đi cùng nhau. Kể cả khi trước đó họ có là bạn thân tưởng chết.

Quảng cáo

Tuổi 25 - Sự chia ly không còn quá đáng sợ nữa

Trở lại vài năm trước, tuổi 20, 21 chẳng hạn, cái tuổi có khát khao cháy bỏng được có ai đó bên cạnh mình, sự chia ly trở thành bi kịch đáng sợ nhất. Chia tay người yêu có thể vật vã khóc lóc. Bạn bè phản bội có thể khiến bạn muốn kết thúc mạng sống của mình.

Chúng ta cảm thấy khi một người rời bỏ mình, đó là lỗi ở mình, là do yếu tố gì đó ở bản thân khiến người khác buồn chán và không cần đến ta nữa.

Về cơ bản, ở tuổi ấy, chúng ta chưa nhận thức rõ ràng được giá trị của bản thân.

Nhưng ở tuổi 25, khi đã trải qua quá nhiều sự chia ly, việc người ta rời bỏ mình, hay mình rời bỏ người đã trở thành chuyện đến sớm hay muộn. Nói lời chia ly không còn là trọng trách nặng nề, chúng ta biết rõ mình là ai và mình muốn gì rồi.

Chúng ta biết trân trọng bản thân hơn, biết việc người ta rời bỏ mình có khi chỉ vì họ có niềm quan tâm đáng để tâm hơn, chứ không phải vì chúng ta không có giá trị. Họ đi tìm giá trị khác mới mẻ hơn những gì chúng ta có. Chúng ta có thể cũ kỹ với người này, nhưng mới mẻ với người kia, vì vậy cứ để họ đi đi. Cái cũ rời đi, điều mới sẽ tới, sao phải khóc than?

@@

Lưu giữ & chia sẻ