Sáng nay một lần nữa lúc Khuê đi tìm Thủ , bà Chánh đã tỉ tê van xin ông Chánh tha cho con , bà cầm cái khăn thấm nước mắt rồi nài nỉ :

– Ông à , đời người ai chả chẳng có lúc lầm lỡ huống chi con mình nó còn trẻ dại. Tôi xin ông cho chúng nó lấy nhau , rồi ông bố thí cho chúng nó cái kho rơm cho chúng nó có chổ ăn chổ ở , vợ chồng nó mò cua bắt ốc mà đùm bọc lấy nhau

Ông Chánh trợn mắt cắt ngang , cầm chai thuốc độc dằn mạnh lên mặt bàn và bảo:

– Đây , đi hay ở là tùy nó. Đi thì tôi tha , ở lại thì uống cái này. Nhà này không chứa thứ lăng loàn như nó.

Trong tâm sâu , ông Chánh không thấy đó là sự tàn nhẫn , mà trái lại ông hảnh diện về lối hành xử của ông có mục đích cao cả là giữ gìn gia phong cho phải đạo. Bà Chánh thì rùn mình nhìn chồng nhưng không dám có phản ứng , bà không ngờ chồng bà vẩn giữ chai thuốc độc trong nhà không biết để âm mưu giết ai ?

Bà nhớ đã lâu lắm có ông thầy thuốc bắc rất thạo tiếng việt gánh thuốc đi ngang , ghé vào mời. Ghé vào là vì ông thầy biết ông Chánh giàu nhất làng. Ông Chánh mời thầy tàu ăn bửa cơm rồi dẩn đi quanh nhà bởi ông thầy có tài coi địa lý. Lúc chia tay , ông Chánh mua ít thuốc để trả ơn , trong đó dĩ nhiên có thuốc bổ thận và lọ độc dược đặc chế mà ông thầy tàu bảo là bí truyền trong triều đình Từ Hy Thái Hậu.

Ông Chánh dấu kỹ trong tủ mà bà Chánh không hề biết. Thôi thì đành gạt nước mắt để con đi một thời gian , mai kia ông Chánh khuây khỏa thì bà sẽ tìm cách đón con, đón cháu về.

Khuê ra nhà kho, ngồi xuống chiếc võng cũ , nơi hẹn hò đầu tiên với Thủ. Gọi là nhà kho nhưng thật ra là một căn nhà bình thường ba gian hai chái mà ông Chánh xiết nợ của người ta nhưng không dùng tới vì ông đã dư đến mấy căn nhà.

Trên mảnh sân rộng , từng đống rơm chất cao tới ngọn cây , trong nhà thì một gian chứa đỗ nành, một gian làm chổ bỏ, một gian để trống làm chổ ngủ cho người nhà ông Chánh canh trộm khi cần thiết.

Khuê đi vòng ra đằng sau rồi lại quay trở lại phía trước ngồi xuống bậc cửa. Lòng cô ngổn ngang trăm mối , cứ lâu lâu lại đứng dậy bước ra sân sốt ruột nhìn đăm đăm ngoài đường nhưng Thủ vẩn chưa đến.

Đêm tỉnh mịch lạ thường , chỉ có tiếng chó sủa xa xa vọng lại từng hồi.Đời Khuê sinh ra trong cảnh giàu sang, chưa bao giờ phải lâm vào tình huống bơ vơ như thế này. Tay cô khư khư nắm cái túi vải màu nâu bạc phếch. Dường như lâu lắm cả nhà không quen xào xáo bất cứ tiếng động nhỏ nào trong khóm lá cũng làm cô giật mình đứng bật dậy để rồi cô thất vọng ngồi xuống. Thủ không đến mà cô cũng không thể quay về được.

Cô bắt đầu lo âu chuyện bất thường đang xảy đến , hay là Thủ đã bị bố cô đến bắt đi ? Cô mím chặt môi để ngăn dòng lệ , hoặc là Thủ đã thay lòng đổi dạ , bỏ rơi cô giữa đường rồi chăng ? Bao nhiêu giả thiết đặt ra trong đầu về sự vắng mặt của Thủ , cô đều không tìm được câu trả lời thỏa đáng.

Đêm chắc đã khuya lắm vì Khuê thấy rùn mình hắt hơi mấy cái liền , trong khoảnh khoắc cô bật lên tiếng khóc lớn tủi thân cho số phận và hoàn cảnh đắng cay của mình. Lòng hối hận dâng tràn vì cô đã nhẹ dạ lầm lỗi làm xấu hổ gia đình và nhất là làm cho chính bản thân cô nhục nhã. Bên ngoài dường như gió thổi càng mạnh hơn , rít qua những ke hở của vách lưới đan thưa như những tiếng than não ruột chia sẽ nổi quạnh hiu dày đặc đang vây quanh cô gái bất hạnh.

Trong bóng đêm mờ mịt, cô đứng dậy mò mẩm , tháo sợi dây thừng cột hai đầu võng rồi ôm cái võng ra đầu hiên căng cho đỡ tối. Từ giờ phút này cô biết cô sẽ phải tự lo thân vì chắc chắn Thủ không đến nữa

Ở nhà, Cúc chẳng tài nào ngủ được. Đêm nay là lần đầu tiên không có chị Khuê bên cạnh , cô thấy trống vắng lạ thường. Cúc rưng rưng thương cho chị đang lủi thủi đi trong sương gió, không biết tương lai sẽ ra sao. Cô lật úp người ụp mặt trên gối rồi lại trở người nằm nghiêng ngó qua cửa sổ.

Mảnh trăng lưỡi liềm thấp thoáng sau những cây mít cổ thụ , nơi hai chị em thường leo trèo ngồi chơi những trưa hè nắng gắt. Từ thuở hai chị em mới lớn , cây mít đã có ở đó trở thành chổ thân quen nhất giữa mảnh vườn sau nhà. Cúc đang miên mang nhớ lại vài kỷ niệm với Khuê thì bổng một cơn gió mạnh thổi ào tới , đưa làn hơi lạnh buốt và làm hai cánh cửa sổ đóng ập lại và ngọn đèn dầu bên cạnh giường phụt tắt. Muà này làm gì có gió rét như đêm nay ? Cúc rùn mình ngạc nhiên , kéo tấm chăn phủ kín từ ngực xuống chân mà dường như vẫn không đủ ấm , toàn thân cô run lên bần bật.

Quảng cáo

Bóng người dưới trăng - Phần 5

Cánh cửa sổ bổng lại bật tung ra , Cúc ngóc đầu dậy toan đưa tay khép lại thì cô chợt kêu thét lên vì dưới ánh trăng mờ của vầng trăng, cô thấy rõ có người thắt cổ , đang treo lủng lẳng trên cành cây mít , cái xác vẩn còn đong đưa nhè nhẹ. Cúc kéo chăn phủ lên mặt và nhắm nghiền mắt lại. Chờ một lúc khá lâu, thu hết can đảm , cô mới từ từ kéo thật chậm mép chăn xuống và mở mắt nhìn ra , người chết không còn ở đó nữa. Cô thở mạnh ngồi dậy , nhắm mắt lại và tự nhủ :

– Đúng là mình quáng gà

Nói xong cô mở mắt và quay đầu nhìn lại mảnh vườn sau một lần nữa thì lại thấy cái xác treo ở trước mặt mà ghê rợn hơn nữa là treo ở một cành cây gần ngay cửa sổ. Nghĩa là chỉ cách chỗ của Cúc nằm chừng hai thước. Hãi hùng nhất là Cúc nhận ra đó là xác đàn bà mặc quần đen, áo cánh nâu màu đậm giống hệt chị Khuê chiều nay lúc ra đi. Cúc giãy giụa vùng vẫy tuột xuống giường và vừa đi giật lùi ra cửa vừa kêu thét lên :

– Á mẹ ơi , mẹ ơi ghê quá mẹ ơi ! Nhà có ma , ghê quá mẹ ơi !

Chưa dứt lời thì một bàn tay bấu mạnh trên vai Cúc , cô rú lên , sắp té xỉu thì té ra là bà Chánh , bà khẻ bảo :

– Gì đó con , làm gì hét ầm lên thế ?

Cúc quay phắt lại , rồi ôm chầm lấy mẹ khóc nấc lên khá lâu cô mới nói bằng giọng đứt quãng :

-..Người..người treo cổ..trên cành mít…còn không hở mẹ ?

Bà Chánh ngơ ngác hỏi lại :

– Ơ..người nào ? Ai treo cổ ? Mày có nói gỡ không ?

Cúc vẫn úp mặt vào vai mẹ và nhấn mạnh :

– Không, mẹ ơi , mẹ nhìn ra cửa sổ đi , mẹ…mẹ..có thấy…gì không hở..hở mẹ ?

Bà Chánh làm theo lời con rồi đáp :

– Có cái gì đâu con. Chắc mày lai nằm mê chứ gì ? Sao không khép cửa cài then lại ? Tao thấy mày kêu lớn quá , hai ba lần tao mới chạy ra xem đấy.

Bà Chánh đẩy con ra, tiến lại khép cửa và cài then trong rồi bảo :

– Thôi, lên ngủ đi con. Hay là tao ngủ với mày ày đỡ sợ nhé !

Cúc vẩn còn thở hổn hển và nói :

– Con định chạy sang phòng mẹ. Vâng , vâng thế thì Mẹ về với con đi, chứ một mình con, con hãi lắm.

Bà Chánh leo lên trước , nằm xích vào vách , nhưng Cúc kéo bà ra và bảo :

– Để con nằm bên trong cho, nằm bên ngoài cpn sợ lắm mẹ ơi.

Ở phòng ngoài, cái đồng hồ quả lắc vừa gõ 12 tiếng , bà Chánh cầm cái quạt phe phẩy và bảo :

– Thôi, ngủ đi con ạ , khuya quá rồi

Cúc ngóc đầu dậy, quay sang nhìn mẹ :

– Mẹ , lúc nãy mẹ không thấy gì trên cây mít sao mẹ ?

Bà Chánh hỏi lại :

– Thấy cái gì là cái gì ?

Cúc phân trần :

– Trời ơi tức quá , rõ ràng hai lần con quay ra đều thấy có người thắt cổ trên cành mít mà là đàn bà, không phải đàn ông.

Bà Chánh trấn an :

– Tại con ngủ mê đấy , có mẹ nằm đây thì con cứ yên tâm ngủ đi, không có sao đâu.

Tuy nói vậy nhưng chính bà đang cực kỳ hãi hùng từ lúc chưa sang buồng Cúc. Chính bà đang nằm nhắm mắt lơ mơ thì cơn gió lạnh ập vào qua cửa sổ làm bà rùn mình ngồi bật lên , đang vói tay khép cửa thì bà thấy rõ có bóng người vừa đi ngang dưới gốc cây mít vườn sau , mà cái dáng thon thon ấy trông không khác gì Khuê , con gái đầu lòng của bà. Rồi bà nghe Cúc thét lên, bà đoán con mình cũng vừa gặp tình huống như vậy nên bà mới vội vàng chạy qua. Tuy lo âu, nhưng bà không nói ra , sợ Cúc càng thêm sợ , bà tự an ủi rằng chỉ vì bà nhớ con quá mà sinh ra ác mộng , chứ nhà này đâu có ai chết mà hiện về.

———-

Tác giả: Nguyễn Ngọc Ngạn

Thực hiện chương trình: Thu Trang – RadioMe Nối dài yêu thương 

Những bài viết, chia sẻ của bạn, hãy gửi về cho chúng tôi theo địa chỉ:  nhé.

@@

Lưu giữ & chia sẻ